Tôi chờ, chờ mãi mà cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Nếu dũng cảm hơn, tôi đã có thể đối mặt được với những gì mà tôi nên biết, cần phải biết. Nhưng tôi sợ…
Có nằm mơ thì tôi cũng chưa bao giờ nghĩ hai người họ sẽ làm cái chuyện đáng sợ ấy.
Tôi chờ, chờ mãi mà cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Nếu dũng cảm hơn, tôi đã có thể đối mặt được với những gì mà tôi nên biết, cần phải biết. Nhưng tôi sợ…
Có nằm mơ thì tôi cũng chưa bao giờ nghĩ hai người họ sẽ làm cái chuyện đáng sợ ấy.
Tôi ôm chầm lấy cô ấy, hôn lên tất cả các điểm nhạy cảm trên cơ thể cô… và chúng tôi đã quấn chặt vào nhau, ái ân, ân ái suốt cả buổi sáng hôm ấy.
Khi tôi còn là cậu sinh viên năm thứ ba trường Đại học Kinh tế thì có một tin buồn bất ngờ ập đến với gia đình tôi! Mẹ tôi bị bệnh ung thư vú và bà đã đau đớn ra đi sau năm tháng phát hiện ra căn bệnh quái ác đó.