CHƯƠNG II
Cuối tuần anh đưa tôi đi chơi. Hôm ấy trời mưa to và rất lạnh, đại lộ vắng người, anh dừng xe lại lấy áo khoác đang mặc choàng vào tôi:
- Em khoác vào cho ấm, trời mưa gió như vậy dễ bệnh lắm đó em!
Chợt tôi hôn lên môi anh với nụ hôn bất đắc dĩ, như thay lời cảm ơn! Mưa vẫn rơi tầm tã, đổ xuống như một tấm màn trắng phủ chụp không gian, thấp thoáng sau màn mưa là hàng phượng đỏ thắm. Tôi chớp mắt, vệt nước lăn dài trên má như những hạt mưa. Tôi cầu mong cho cơn mưa sẽ dài bất tận, để không ai nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi!
Ngồi trong xe ngắm mọi thứ bên ngoài rồi vòng lên đại lộ, nhìn những cặp tình nhân đang trú mưa hai bên đường, tôi cảm thấy họ ấm áp hơn nhiều so với cái giá lạnh của thời tiết…
Chợt xe dừng lại một tiệm bánh ngọt, nơi đây lúc nào cũng đông khách, cho dù ngoài trời vẫn còn mưa:
- Nào, em cứ ngồi yên trong xe.
Tôi chưa kịp nói câu nào anh đã nhanh chân mở cửa xe, chạy vào tiệm bánh. Chắc anh luôn nhớ món bánh khoái khẩu, lần nào đi chơi đều đến đây ăn. Nơi đây có nhiều laọi bánh ngọt và bánh nướng, nhưng tôi và anh ấy chỉ thích món bánh nướng ngũ vị, vị chua ngọt và mùi thơm nồng nàn của cái bánh làm tôi ghiền.
Nhìn anh bước ra tiệm bánh, mặt hớn hở, lấy tay che mưa cho cái bánh, tôi bật cười… Ôi chàng khờ của tôi!
Vào trong xe anh như một con mèo ướt, như không biết gì ngoài cái bánh cầm trên tay, tôi lấy khăn chặm nước mưa cho anh mà bật cười, suy nghĩ đến cảnh tượng nếu anh làm rơi cái bánh nướng này xuống nước, anh sẽ làm gì với nó đây, giây phút ấy sẽ còn đáng yêu hơn nữa…
- Em ơi! Bánh này chỉ còn đúng một cái, em ăn cho nóng thì mới ngon.
- Sao chỉ mình em chứ?
- Thôi, chỉ có một cái thấm vào đâu, họ còn nói bánh này ăn khách lắm đấy, có người phải đặt trước để mua được nó. Sắp tới anh sẽ học làm món bánh này về trổ tài em xem.
- Anh chưa biết lấy lòng phụ nữ, nói đùa như thật.
- Để xem nhé cưng, anh biết trong bánh này có 5 loại trái cây và sữa, rồi thêm… Chết tới đây là anh bí rồi! Nhưng em sẽ bất ngờ đấy… À hay là vợ chồng mình đặt tên cho cái bánh này đi em?
- Cũng hay đấy, để em suy nghĩ xem…
Vẻ mặt lém lỉnh của anh làm tôi nghĩ đến những đứa con, sau này tôi và anh cũng cần phải đặt tên cho chúng… Ngày đó chắc tuyệt vời lắm, em bé vừa chào đời anh bế nó trên tay rồi cả hai đặt tên cho đứa con yêu dấu là…
Bất ngờ anh quay sang:
- À hay là mình đặt tên bánh này là Darling cake được không em?
- Ồ tuyệt quá, Darling cake, anh hay thật!
Anh không nói gì, lấy tay nựng má tôi như con nít, rồi bật cười…
Anh đưa tôi đến nơi đầu tiên mà hai đứa gặp nhau, anh ôm tôi vào lòng rồi chỉ lên nhành hoa:
- Em nhìn xem… Hôm đó cũng nhờ những nhành hoa này mà tụi mình có nhau cho đến bây giờ đó.
Tôi cười:
- Lúc đó em cũng không ngờ nhóm bạn của anh và anh cũng thích hoa đến như vậy.
Anh như đổi sắc mặt, nụ cười cũng tắt đi.
- Mấy thằng quỉ sứ đó, hay cười nhạo thách thức anh …
- Họ thách anh chuyện gì?
- Anh…
Như lỡ lời, anh chợt im lặng.
Nhưng anh mắt anh buồn rười rượi…
Vừa lúc đó, một cô gái mặt đầy son phấn, có bộ ngực căng tròn đi cùng bạn trai ngang qua, mùi nước hoa vẫn còn phảng phất của cô ấy làm tôi cảm thấy dể chịu. Anh và tôi khựng lại, tôi nhìn anh, anh có vẻ giả vờ làm ngơ như không thấy gì…
Và suy nghĩ của tôi bắt đầu xáo trộn. Sự xuất hiện của cô ấy khiến tôi phải nhìn lại mình: “Có khi nào mình chưa đủ sự hấp dẫn để khiêu khích chồng?”
Về nhà tôi luôn đứng trước gương để xăm soi mình. Lần này tôi quyết định làm một cuộc “cách mạng” cho mình.
Bình thường tôi ăn bận kín đáo, nhưng lần này tôi quyết định đi mua nhiều đồ lót, đồ ngủ hở ngực, nước hoa…để xem có thay đổi được chút gì không?
Vừa bước vào nhà thấy tôi, anh không tỏ thái độ quan tâm gì tới cái áo đầm trắng mỏng, khoét sâu hở ngực mà tôi cố tình bận. Thấy vậy, tôi càng cố dịch cái áo xuống sâu hơn, đi loanh quanh trong nhà tạo dáng, muốn cặp mắt ấy hướng về tôi, nhưng cũng không khả quan cho lắm, nên tôi đã chủ động đến trước mặt anh giả vờ hỏi này kia cho anh chú ý bộ ngực của mình…
Nhưng rồi cũng chỉ có câu:
- Ôi em lúc nào cũng đẹp và hấp dẫn hết…
Tôi ghét câu nói ấy. Tôi giả vờ xuống bếp lấy một ít nước ép dưa hấu đổ lên ngực, rồi la toáng lên!
Áo bị loang ướt đỏ, thấm vào da thịt nhìn thấy những sợi long măng mấp mé xung quanh đầu ngực với áo đầm trắng mỏng manh.
Anh chạy đến bên tôi. Tôi bèn la:
- Anh ơi! Em bị nước dưa hấu tăng lực của anh làm ướt hết cả ngực nồi nè! Đền em đi.
Được rồi, anh sẽ đến ngay đây, bây giờ em nhắm mắt lại đi.
Tôi dàn trận xem như không phí công. Ôi mình trở nên tinh ma lúc nào không hay…
Anh lấy tay bắt đầu kéo dây áo trên người tôi xuống, đôi môi thèm khát của anh đang lướt nhẹ trên da thịt tôi. Tôi ưỡn ngực đong đưa khiêu khích. Anh đặt tôi nằm lên bàn một cách nâng niu rồi cuối xuống hôn lên môi, lên cổ tôi. Tay anh sờ nhẹ lên ngực, rồi môi anh cũng đang sục sạo tìm kiếm… Có chút ánh sáng xuyên nhẹ qua khe cửa, cơn hoan lạc lan tỏa khắp người tôi. Tôi trông như một miếng mồi đang chờ được dâng tế… Tôi dang rộng hai chân, đẩy đầu anh xuống bên dưới… Rồi tôi quíu lại, hai chân khép chặt… Còn anh như một con báo đang vờn mồi trước khi ăn. Mắt tôi như đang khóc, sướng dần với những điệu nghệ lả lướt của anh. Trong lúc cao trào, anh chợt quay sang:
- Chắc là em yêu của anh phải vào nhà tắm thôi, nước dưa hấu ngọt, nếu đàn kiến mà người được sẽ không tha em đâu… ha… ha…
Anh khiến tôi cụt hứng, câu nói không ăn nhập vào đâu. Cái tôi chờ không phải là những câu nói đó, chẳng lẽ tôi phải gào lên, anh ơi hãy làm nữa đi, hãy làm tình với em đi!
Thật là một ngày tồi tệ. Tôi như một con ngốc khi nghĩ mình sẽ quyến rũ và khiêu khích được lòng ham muốn của anh. Một người khao khát… Còn một người dửng dưng!!!
Thời gian trôi qua, tôi thấy mình bị thiếu đi một thứ gì đó, tư tưởng tôi như đang chia đôi, nó đấu tranh cho một bên là tình cảm thanh cao, một bên là khoái cảm thể xác – thứ mà lúc này tôi cần phải nếm…
Tôi như đám bọt biển đang vỡ tan trong nước, phải chăng tôi đang xây một lâu đài hạnh phúc trên cát? Tôi đang trông chờ thứ tình mà người ta thường nói “có nếm được sự khoái cảm, có tận hưởng được hương vị của tình ái thì mới yêu nhau lâu dài”.
Mỗi ngày tôi càng vẽ nhiều bức tranh về tình yêu và ngôi nhà hạnh phúc, để tìm đâu đó là cuộc đời mình, tôi tô nhiều màu sắc cho căn nhà, đôi trai gái khỏa thân hôn nhau trong một căn phòng ấm áp…
Rồi tôi bắt đầu dùng một ít rượu mỗi ngày để quên đi hiện tại, nhất là khi bên cạnh anh…
Tôi trút tâm tư vào những phím dương cầm, những ngón tay lướt phím với hơi thở nhanh dần…
Trời bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa bong bóng, làm cho tôi càng thấy buồn và tôi điện thoại cho Loan vì muốn sang thăm cô ấy.
Đến nhà Loan, bấm chuông nhưng không ai mở cửa. Định quay về, nhưng thấy cửa khép hờ, nên tôi tự động bước vào.
Vừa bước vào trong tôi nghe tiếng thở, hòa cùng tiếng nhạc… Chân tôi lúc này như chùn xuống, tim tôi đập mạnh, nhưng tâm trí tôi lại thôi thúc theo tiếng rên đầy hoan lạc đó!
Cánh cửa phòng khép hờ, tôi hé mắt nhìn vào…
Thật tuyệt vời làm sao, hai vợ chồng họ đang tung hứng với những vũ khúc trên giường. Chiếc giường sắt cót két theo giai điệu của hai người, với tấm màn the đung đưa trong gió. Loan ngồi trên người anh ấy như đang cưỡi ngựa, mái tóc xõa trên vai, bộ ngực trần nẩy lên theo từng nhịp. Hai người làm cho tôi như đang hòa mình nhập cuộc, tôi lấy tay sờ lên bầu ngực. Bất ngờ anh ấy vật Loan xuống, rồi từ từ đầy sâu vào trong. Nhìn vật cương cứng của người đàn ông đó sừng sững ra vào với đủ tư thế trên người cô ấy, đôi mắt của hai người đầy mê đắm… tôi đờ đẫn cả người, không rời mắt với những hình ảnh kích dục nóng bỏng ấy, cho đến khi họ rên xiết tới đỉnh điểm cuối cùng…
Sự mãn nguyện của hai vợ chồng họ, in trong đầu tôi khi trở về nhà.
Nhìn chiếc áo dài trắng treo lơ lửng trong phòng tôi như muốn xé nát nó ra từng mảnh! Tại sao anh ấy luôn thích khoác vào tôi những lúc tôi đang thèm được yêu trong ân ái.
Chẳng lẽ tôi phải trở thành gái già trinh nguyên cho đến chết?!
Tôi cởi hết đồ lót trong người, khoác chiếc áo dài đó và chờ anh.
Vừa bước vào thấy tôi, anh ngạc nhiên hỏi:
- Sao em ăn mặc như vậy?
Tôi không nói gì, mở toang hết nút áo dài, muốn cho anh nhìn thấy hết thân thể tôi!
Anh ngạc nhiên nhìn tôi đăm đăm:
- Hôm nay em sao vậy? Nói cho anh biết đi?
Tôi nghẹn ngào không nói nên lời. Chỉ trách thấm anh trong đầu, biết mình như vậy sao cưới tôi về đây, để biến tôi thành trò hề trong nhà này?
Tôi im lặng và anh cũng im lặng như hiểu tôi muốn gì và nghĩ gì. Anh nhìn tôi với ánh mắt buồn bã rồi lủi thủi bước ra khỏi phòng.
Nhìn anh ngồi một mình gục mặt, tôi cảm thấy mình có lỗi!
Đến gần bên anh tôi ôm chặt anh vào lòng:
- Em xin lỗi anh, đừng giận em nghe!
Im lặng một lúc, anh ngước lên nhìn tôi thật sâu lắng:
- Em không có lỗi, người có lỗi là anh! Anh không làm tròn trách nhiệm của một người chồng!
Tưởng sau ngày hôm đó hai vợ chồng tôi sẽ vui vẻ bên nhau, nhưng không hiểu sao trong đầu tôi luôn nhớ hình ảnh làm tình của vợ chồng Loan.
Tôi luôn có những giấc chiêm bao thấy mình làm tình với nhiều người đàn ông xa lạ, lúc giật mình tỉnh giấc vẫn còn cảm giác đê mê, ngây dại, “ngõ hẹp” vẫn còn ươn ướt, với cuộc làm tình trong mơ ấy…
Có lần giật mình thức dậy không thấy chồng đâu, tôi nhẹ chân bước ra ngoài.
Rất nhiều tàn thuốc trên mặt bàn, có bao giờ anh hút thuốc nhiều như vậy đâu? Anh ngồi như kẻ vô hồn, mắt nhìn ra cửa sổ. Tôi đến gần định hỏi, nhưng anh nhắm mắt lại. Chắc anh vẫn buồn về chuyện hôm đó. Tôi thấy mình thật đáng ghét. Nhưng tôi biết nói gì với anh trong lúc này? Chỉ biết nằm vào lòng anh, cả hai cùng thức đến sáng…
Một buổi sáng đẹp trời, tôi nấu thật nhiều món ăn cho chồng trước khi đi làm. Hôm nay tôi muốn làm nhiều món lạ hơn những lần trước để tẩm bổ cho anh. Nấu xong tôi dọn lên bàn, vào phòng đánh thức anh dậy ăn sáng, nhưng anh đã đi lúc nào không hay. Tôi thấy một lá thư anh để lại.
“Hôm nay anh không ăn sáng, chiều anh bận việc nên về rất trễ cũng không ăn cơm. Em khỏi nấu cho vất vả”.
Vài chữ viết thật hời hợt của anh làm tôi rất buồn! Không hiểu sao anh lại làm như vậy?
Chiều hôm đó tôi vẫn nấu cơm như thường lệ và nhịn đói để chờ anh về ăn chung…
Hoàng hôn đã tắt, tôi đem những bức hình đám cưới của hai vợ chồng ra xem… Nhìn lên đồng hồ đã 10 giờ tối, tiếng gió vi vu đong đưa những ngọn cây, đám lá xào xạc, như bước chân anh về! Tôi ôm bờ vai lạnh, mím chặt đôi môi vì trời se buốt! Nhìn ra cửa ngóng chờ anh! Bụng đói cồn cào nhưng mà tôi vẫn chờ đến lúc ngủ quên mà chẳng hay.
Giật mình thức dậy đã 12 giờ khuya, tôi bắt đầu thấy lo, nên gọi điện thoại cho anh nhiều lần, điện thoại đã tắt máy. Nhìn ra cửa, trời tối đen và sấm sét, gió mạnh ào ạt, đập vào những cánh cửa “ầm ầm” làm cho tôi ớn ốc gáy, thót cả tim! Tôi mở hết tất cả đèn trong nhà…
Tôi tới lui phập phồng không biết có chuyện gì mà hôm nay anh lại về trễ thế?
Tiếng kèn inh ỏi trước cửa nhà, tôi mừng quá chạy ra đón. Anh bước xuống xe mùi rượu nồng nặc. Vừa bước vào trong anh đã ói xối xả lên người tôi. Nhìn anh lúc này rất bê tha, đáng ghét. Tôi trông chờ, để nhìn anh như thế này ư?
Hỏi gì anh cũng khôg trả lời, chỉ lăn ra sàn ngủ không biết gì.
Tôi giận, bỏ vào phòng, mặc kệ anh với bộ đồ hôi hám cùng mùi rượu trong người, tôi trăn trở trong phòng nhưng không ngủ được! Tôi cầm một tấm chăn bước xuống giường. Nhìn anh nằm trên sàn nhà đúng như một thằng bợm nhậu xấu xí, tôi đắp chăn lên người anh rồi ngồi đó nhìn …
Buổi sáng thật trong lành, tôi uống một cốc nước trong để thanh lọc cơ thể. Nhìn ra cửa phòng, mặt trời bắt đầu ló rạng, có một tia sang đang rọi vào người tôi, như một niềm hy vọng … cho một ngày mới!
Tôi đang cắm hoa vào bình, điện thoại trong nhà reo lên:
- Alô Loan nè, mình báo cho Hồng tin vui đây, mình có thai được 3 tháng rồi, mình và anh ấy vui lắm. Còn Hồng dự tính khi nào sinh con?
Tôi cắt ngang lời Loan, nói đang bận chút việc, sẽ gọi lại sau, và cúp máy.
Ngoài trời mưa nhiều hơn, tôi đang thả hồn vào những phím đàn cho vơi đi nỗi cô đơn. Nhìn những xác phượng rơi lả tả dưới mưa, mắt tôi ngấn lệ. Tôi tự hỏi lòng, đây có phải hạnh phúc như tôi hằng mong đợi?
Mỗi ngày đi qua như càng tệ hơn, anh bắt đầu đi sớm về khuya, mùi rượu nồng nặc, đúng tác phong của một kẻ bê tha.
Có khi anh ngồi một mình đâu đó thật lâu, không nói gì với ai. Anh làm không khí trong căn nhà ngày càng nặng nề và tẻ nhạt hơn. Tôi hỏi anh đủ thức chuyện về công việc làm ăn và sức khỏe của anh nhưng anh vẫn không nói gì nhiều ngoài câu:
”Mọi chuyện bình thường, không có gì đâu em!”
Buổi cơm chiều chủ nhật, tôi nấu pín bò hầm thuốc bắc cho anh và them nhiều món mà anh thích, dù sao đi nữa tôi vẫn là một người vợ.
Nhìn nhiều món ăn trên bàn anh như ngán ngẩm. Tôi cứ múc vào bát cho anh …
- Em có chuyện muốn bàn với anh.
- Chuyện gì em cứ nói, anh nghe đây!
Tôi gắp miếng trứng rán vào miệng rồi tiếp:
- Em tính tuần sau sẽ đi làm lại. Ở nhà mấy tháng nay em thấy buồn quá anh à!
Anh không trả lời tôi. Chuông điện thoại reo trên bàn, anh bắt lên nghe, trả lời được vài câu, cúp máy, anh quay ngoắt người quát tháo:
- Ăn uống cũng không được yên!
Nói đến đó anh đứng dậy bỏ vào phòng một mạch. Miếng trứng rán chưa kịp nuốt vào như đã mắc nghẹn nơi cổ tôi. Tức tối, tôi theo anh vào phòng:
- Anh chưa trả lời câu hỏi của em, có phải em đã mất tự do của mình?
Anh vẫn không trả lời khiến tôi càng tức.
- Sao anh vẫn không trả lời em? Chẳng lẽ anh muốn em làm nô lệ cho anh, chết già trong căn nhà này. Anh…
Anh cắt ngang câu nói của tôi:
- Cô phải biết cô là gì của tôi! Cô đi làm hay là đi giao du với những thằng khác? Chẳng lẽ một người đàn ông như tôi, không nuôi được cô? Tiền dạy đàn của cô mỗi tháng không đủ một chầu nhà hàng.
- Anh nói vậy chẳng khác nào không muốn cho tôi đi làm! Anh nhìn lại mình đi, anh có xứng đáng là một người đàn ông?
Tôi chưa kịp nói tiếp đã bị một cái tát vào mặt. Anh bỏ ra ngoài phòng, tôi ôm mặt bàng hoàng với cái tát anh vừa tặng tôi!
Tôi khuỵu xuống nhà, người lịm đi, ngồi ngây ra đó!
Nhớ đến câu nói của Loan: “Loan và Hồng là những người có phước, có chồng đám cưới hẳn hoi! Chúc mừng Hồng nhe, sang năm nhớ ẵm một hoàng tử”
Tôi cười mỉa, ngán ngẩm cho số phận của mình
Tôi vẫn ngồi ngay ra đó. Từ phía sau anh ôm tôi vào lòng. Đưa ly nước vào miệng tôi:
- Cho anh xin lỗi chuyện vừa rồi, anh… em tát vào mặt anh đi!
Anh tự lấy tay tát vào mặt anh nhiều lần, tôi vẫn không nói gì và không quan tâm đến những gì anh làm. Tôi đứng dậy bỏ ra ngoài, mặc anh với những cái tát đó…
Tôi thấy mình nhạt nhẽo, sự cộng hưởng về mặt thể chất và tinh thần, tôi thao thức trong sự cô đơn khi có chồng cũng như không, tâm trí tôi như đan trỗi dậy bắt tôi suy nghĩ thật nhiều… Ôi sao tôi lại như thế này? Không biết những người phụ nữ khác lấy chồng có gặp những chuyện như tôi?










mmmt
24/03/2010 at 9:18 chiều
Bà chị này đọc Cô Giáo Thảo nhiều nên giờ viết y chang luôn, vậy mà gọi là tác phẩm, dở hơi nhỉ?
abby
24/03/2010 at 11:27 chiều
troi viet con te hon nguoi k ten tuoi viet bai “trot dai voi chi dau”vay ma cung dc in thanh tieu thuyet,ai ma duyet cho in chuyen nay chac nguoi do co van de voi tac gia dom
honey
25/03/2010 at 12:01 chiều
A, cách này tạo scandal cũng hay đó chứ. Mình cũng tò mò không biết viết gì mà mọi người chửi nhiều thế. Đọc thử 1 chương nhưng mà không đủ kiên nhẫn được. Tiểu thuyết cái nổi gì chứ? Bà thím này chắc học ngu lắm…
tao lao
26/03/2010 at 3:25 chiều
Cai con nho nay that dam dang,no viet truyen sex chu tieu thuyet cai noi gi?
đẹt mẹ liên kiều như
26/03/2010 at 3:33 chiều
mẹ nó viêt như đấm vào đít nhâu ý thế này mà củng suất bản hay là củng ăn nàm với cái thằng suất bản nó với cho, nhìn củng dâm dục đấy.nhưng chănge ra thể rhống j mẹ thế A củng làm dc nha văn sex hay hơn mày đấy con điên
truong tu
26/03/2010 at 9:27 chiều
Dam co nuong nay dung la dam het thuoc chua.neu ma ko co a nao dap ung dc thi lien lac voi a nhe 0972521619.dam bao 1 dem voi a dam kieu nhu em se viet nen nhung tieu thuyet dam dang hay hon soi xich day
hic
27/03/2010 at 11:58 sáng
chan om
bhazin
27/03/2010 at 1:46 chiều
chỉ có vài nhân vật, truyện dài >200 trang…
bệnh hoạn…
Cu dai
27/03/2010 at 10:49 chiều
Xin lỗi , em chỉ là con đĩ!!!
yuki
28/03/2010 at 8:52 sáng
quá tệ!!!!!!!!!!!
chơi gái
29/03/2010 at 12:20 chiều
Đúng là DÂM THƯ – Xin lỗi – EM CHỈ LÀ….CON ĐĨ
yukiko
29/03/2010 at 5:12 chiều
hihi. vai chuong qua
Tuan Long
30/03/2010 at 7:49 sáng
Văn của Lê Kiều Như chỉ bậc tiểu học,chắc thằng cha xuất bản mặt rỗ răng vàng được Kiều Như cho ấp vú…Văn này bọn Cave nó đọc còn chê viết ngu
KieunhuDiem
31/03/2010 at 12:00 sáng
Viet van vay ma cung viet a?Kieu nhu dung la loai vat bien thai
KieunhuDiem
31/03/2010 at 12:03 sáng
Sao lại khoe những cái ngu cái dốt cho mọi người thấy thế..Thừa ngu dốt,thiếu phẩm hạnh.Con đĩ rẻ tiền.
Nhất Huy
31/03/2010 at 12:23 sáng
Xin mọi người hãy bỏ qua vì sự ngu dốt thái quá của vợ tôi,tôi rất xấu hổ và nhục nhã vì những điều Kiều NHư đã gây ra.Lực bất tòng tâm các bạn à.xã hội là thế…Có lẽ tôi sẽ không sống với kiều như được lâu nữa,nhưng xin mọi người hãy bỏ qua cho KN vì sự Ngu xuẩn.Tôi thật có lỗi với gd của tôi dòng họ của tôi.KT nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy.
hien
01/04/2010 at 1:14 chiều
có con đĩ ngu dốt đẻ ra một “con chó” đã đành lại thêm mấy thằng Kiểm duyệt còn ngu dốt hơn. thế mà cũng gọi là hội nhà văn. toàn là óc chó. ngu hơn cả chó. lại thêm thằng nhà in nữa. haizzzzzzzz.
no_name
02/04/2010 at 6:37 chiều
Ho, toi thay la la tai sao tat ca moi nguoi lai cu len an truyen nay nhi! Sao ko doc noi dung ma cu nhin vao mat xau (ma xau o dau) cua no the nhi!”có con đĩ ngu dốt đẻ ra một “con chó” đã đành lại thêm mấy thằng Kiểm duyệt còn ngu dốt hơn. thế mà cũng gọi là hội nhà văn. toàn là óc chó. ngu hơn cả chó. lại thêm thằng nhà in nữa. haizzzzzzzz.”- xl nhung thuc su ban da bao h viet ra dc tp nao hay chua, hay tham chi ngay ca nhung loi comment ma ban con chi biet chui boi, vay thi chi Kieu
u la “ngu dot” hay nhung hang nguoi nhu ban moi la ngu dot day?
“Văn của Lê Kiều Như chỉ bậc tiểu học,chắc thằng cha xuất bản mặt rỗ răng vàng được Kiều Như cho ấp vú…Văn này bọn Cave nó đọc còn chê viết ngu” vay con ban thi sao, ban ngoi day ma len an gi trong khi chinh cai dau ban con chi chat chua toan nhung cau kieu nhu” ap vu” h”bon cave”? ” mẹ nó viêt như đấm vào đít nhâu ý thế này mà củng suất bản hay là củng ăn nàm với cái thằng suất bản nó với cho, nhìn củng dâm dục đấy.nhưng chănge ra thể rhống j mẹ thế A củng làm dc nha văn sex hay hơn mày đấy con điên”- “viet van nhu dam vao dit trau”? the con van cua ban thi chac “ngot ngao” lam day nhi! *cuoi nhao* toi hoi that sex co gi la xau? Toi gnhi mot cuon sach hay la PHAN ANH CAI THUC cua cuoc song, dam noi len nhung mat trai cua xa hoi, noi dung mang y nghia va tu tuong triet ly, Nhung te ra la tat ca moi nguoi chi biet tim kiem nhung doan sex de doc, thay no ko hay, KHONG DUOC DOI TRUY nhu y muon thi bat dau chui boi (day la con chua ke nhung ng gia nhan gia nghia, chi biet a dua theo ng khac ma noi nay noi no!) ma chang ai buon xem xet cai nd chinh – cai hay thuc su cua tac pham ca! Vay ai moi thuc su la ke “ngu dot” day?!
huynh
05/04/2010 at 2:57 chiều
con mẹ nó công an nên bất bà nầy đi làm tuyên truyền tác phẩm đồ trị,cái này mà là tác phẩm nên đọc lại lich sử đi mẹ,bà nội này bị đụ nhiểu quá quản rồi
Deananh
07/04/2010 at 1:48 chiều
tôi thấy no_name nói vậy là không phải rồi , văn chương rẽ tiền dâm lọan đương nhiên xã hội phải lên án .Ngừơi xưa bảo chuyện phòng the là ở chổ không người ,bây giờ đem ra phơi bày .Nhìn văn chương là biết được con người thật của mình ,nếu không đã kích thì sẽ còn nhiều người khác muốn nổi tiếng bằng con đường này. Thật ra thiếu gì cách để làm nổi tiếng mà phải dùng cách bỉ ổi như thế .Sau này con cháu mình còn dám nhìn mặt ai,có lẽ no_name là bạn hoặc chính Kiều Như giả danh để đôi chối.Theo mình nên khử con sâu này đi
.Còn ai là người làm chồng của Kiều Như , một nhạc sĩ có lẽ tâm hồn lãng mạn và văn thơ , tiếng thơ là tiếng nhạc là nói lên được một tâm hồn cao thượng .Tại sao lại để người yêu của mình sáng tác ra một cuốn sách đầy dâm dục và rẽ tiến như vậy???? còn gì sư ái mộ của khán giả. Tôi đồng ý với như lời bình luận trên của các bạn .Chỉ sợ tạo scandal như em Hòang Thùy Linh vừa nổi tiếng được nhiều người và báo chí biết thì sau này có như hợp đồng béo bở , lại hái ra nhiều tiền.Xã hội này lọan quá rồi
Cu dai
08/04/2010 at 12:17 sáng
thang no_name va lu doi bo chui LKN bi dai va ăn cưt LKN. that xau ho cho nhung ai ia ra chung may
zin
10/04/2010 at 1:14 chiều
không thấy có gì đặc sắc trong tác phẩm này cả,tệ hại,nội dung chả có gì hay
THIVAN
11/04/2010 at 9:09 chiều
Thếnày mà là tiểu thuyết?không còn từ nào để diễn tả được,quá thất vọng.Lời văn nhú học lớp một co giáo chết.
Quang Trung
13/04/2010 at 1:55 chiều
không hay bằng truyện cô giáo thảo hay các truyện khác trên mạng, nhưng dù sao vẫn muốn đc gặp lê kiều như một lần, hihi
tac ke bong
22/04/2010 at 11:07 sáng
troi oi do te, day ma cung goi la van ha, khong biet le kieu nhu co doc truyen Rung Nauy chua, doc di rui hay ho then…….
thanhloccity
08/06/2010 at 9:23 chiều
tiểu thuyết cái nổi gì chứ ? đây có lẽ là con người thật của LÊ KIỀU NHƯ …Một kẻ dâm đãng và bệnh hoạn …chắc có lẽ cô ta bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những truyện sex tràn lan trên mạng .chẳng hiểu sao lại có những tác phẩm quái đản đến thế ,nó không xứng đáng để được gọi là tiểu thuyết ,là tác phẩm văn học …chẳng hiểu sinh ra hội nhà văn để làm gì ??? nói như mọi người có lẽ cũng đúng …CAVE …